Suy nghĩ về “Tôi khóc những chân trời không có người bay Lại khóc những người bay không có chân trời”

Đề bài: Nhà thơ Trần Dần từng viết:

"Tôi khóc những chân trời không có người bay

Lại khóc những người bay không có chân trời”

Anh (chị) hãy trình bày suy nghĩ của mình về ý thơ trên.

Cuộc sống như những bản nhạc đa thanh điệu mà dường như ta thấy được ở đó có rất nhiều lối sống cũng như các cách sống. Con người có rất nhiều cách để có thể khẳng định chính bản thân mình hơn, và có thể nói rằng con người luôn cần phải có những mục đích trên hành trình sống của mình để khẳng định được chính bản thân của mình. Góp một tiếng nói về vấn đề này thì nhà thơ Trần Dần cũng có những câu thơ hay đó chính là "Tôi khóc những chân trời không có người bay/Lại khóc những người bay không có chân trời”

Ta như thấy được chính trong câu thơ của mình, nhà thơ Trần Dần thể hiện sự nuối tiếc cho những chân trời rộng lớn và bao la kia dường như lại không có người bay và cho những người bay không có chân trời. Và bạn đọc hiểu chân trời ở đây là gì? Chân trời dường như cũng mang ý nghĩa tượng trưng cho những giới hạn, đó cũng chính là những ước mơ mà con người vươn tới trong cuộc đời, những mục đích, đồng thời đó cũng chính là phương hướng mà con người ý thức được trên hành trình sống và khẳng định bản thân của mình.

Rồi ý của câu như nói những chân trời không có người bay đó như cũng đã có những giới hạn, những ước mơ mà con người đã lãng quên hay không còn muốn chạm đến trong cuộc đời của chính chúng ta. Hay đó là những người bay không có chân trời đó như cũng chỉ những người đang sống và nó cũng như chỉ hành động mà không thực sự biết mình mong muốn điều gì, mình hướng đến mục đích gì, điều mình làm có ý nghĩa gì?

Ta như hiểu được rằng những chân trời không có người bay và cả những người bay mà không có chân trời quả thật rằng đây không phải là những hiện tượng lạ lẫm mà như ngày càng dễ có thể nhận thấy được trong cuộc sông cũng như là trong cả văn học nghệ thuật. Và tất cả những điều đó tại sao nó lại trở lên đáng tiếc như vậy?

Suy nghĩ về Tôi khóc những chân trời không có người bay  Lại khóc những người bay không có chân trời”

Qủa thật rằng chính trong đời sống nếu như mà chính con người bị lãng quên không như có ham muốn chạm nó đến chính đời sống của chúng ta cũng như sẽ trở lên thật nghèo đói và quả thật đáng sự biết bao nhiêu. Mọi người chúng ta ai ai cũng như thật khao khát đạt đến sự hoàn thiện và mong muốn sống một cuộc sống như đủ đầy và công bằng hơn. Bởi chính bởi vì con người chúng ta dường như cũng chỉ sống có một lần trong đời mà thôi. Không thể nào mà xuất hiện rồi lại biến mất đi một cách thật dễ dàng nhu vậy được hay không còn muốn chạm đến nó đời sống của chúng ta sẽ trở nên nghèo nàn biết bao nhiêu.

Ta như biết được rằng con người duy chỉ sống một lần trong đời và dường như không thể nào có thể lãng phí thời gian một cách dễ dàng như vậy được. Còn đối với trong phạm vi nghệ thuật thì lúc này đây thì chính nnghệ thuật lại càng đòi hỏi con người phải có thể m  chạm đến được những giới hạn mà trong đời sống con người ta dường như cũng chưa thể chạm đến được. Nghệ thuật không bị ràng buộc bởi không gian, hay là chính thời gian vật chất. nó được hoàn toàn tự do để mơ, để có thể như mà tưởng tượng những điều thật là tốt đẹp mà hiện thực chưa thể có, từ đó nuôi dưỡng niềm tin nơi con người. Và có thể nói rằng hơn bất kì lĩnh vực nào, thì chính nghệ thuật không chấp nhận những con người nào mà lại không có mục đích, không có hướng đi riêng cho mình. Trong nghệ thuật điều tối kị nhất là a dua, là sự lặp lại, lặp lại mình đã là điều không nên huống chi lặp lại người khác. Và cho dù làm bất cứ một việc gì trong cuộc sống ngay cả những việc nhỏ nhất thì cong người cũng phải luôn luôn ý thức được thật rõ ràng về tất cả những giới hạn cũng như mục tiêu của mình là gì. Hơn hết đó còn chính là niềm yêu thích thì mới gisp cho chúng ta có thể tận dụng được chính niềm yêu thích và đạt được thành công trong cuộc sống. Và như đã để lại được một dấu ấn riêng của mình.

Có thể thấy được chính từ câu thơ của Trần Dần, mà dường như cũng đã bàn về sự tự nhận thức của mỗi người và nhất là ý thức của con người nói chung trong cuộc sống. Có lẽ rằng chúng ta cũng phải thật cần ý thức một cách rõ ràng về năng lực, mục đích cũng như là những phương hướng, những niềm đam mê, mơ ước… trong cuộc đời để hành trình sống của mỗi người là niềm hạnh phúc từ điểm bắt đầu. Niềm hạnh phúc chính là cái đích của cuộc đời, và cũng trong suốt quá trình, đi đến tận điểm kết thúc chứ không phải là chuỗi ngày dài bi kịch sống cuộc đời mà mình không biết, không yêu, không lựa chọn cũng không thuộc về chính bản thân mình.

Cuộc sống vốn không dễ dàng gì nếu như chúng ta không dám dang rộng đôi tay của mình ra để có thể thay đổi thì chúng ta sớm muộn gì cũng bị nhấn chìm mà thôi.

Chúng ta hãy cứ dấn thân hãy cứ ước mơ và thể hiện mình, vì như vậy ta mới tìm được những chân trời của riêng bản thân mình. Tìm thấy được những nguồn động lực để cho ta như phát huy thêm được chính bản thân mình. Hãu có mục đích rõ ràng dám quyết đoán thì cuộc sống mới có ý nghĩa.

Loading...
LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ


LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI


Chia sẻ :