Suy nghĩ về câu chuyện “Nhìn rõ chính mình”

Đề bài:  Trình bày suy nghĩ của anh/chị về câu chuyện sau:

NHÌN RÕ CHÍNH MÌNH

Một ngôi chùa trên núi có nuôi một con lừa, mỗi ngày nó đều ở trong phòng xay thóc lúa vất vả cực nhọc kéo cối xay. Thời gian lâu dần, lừa ta bắt đầu chán ghét cuộc sống vô vị này. Mỗi ngày nó đều trầm tư, “nếu như có thể ra ngoài ngắm xem thế giới bên ngoài, không cần kéo cối xay nữa, như thế thật là tốt biết mấy!”

Không lâu sau, cơ hội cuối cùng đã đến, vị tăng nhân trong chùa muốn dẫn lừa ta xuống núi để thồ hàng, lòng nó hứng khởi mãi không thôi. Đến dưới chân núi, vị tăng nhân đem món hàng đặt lên lưng nó, sau đó trở về ngôi chùa. Thật không ngờ, khi những người đi đường trông thấy lừa, ai nấy cũng đều quỳ mọp ở hai bên đường cung kính bái lạy. Lúc đầu, lừa ta không hiểu gì cả, không biết tại sao mọi người lại muốn dập đầu bái lạy nó, liền hoảng sợ tránh né. Tuy nhiên, suốt dọc đường đều như vậy cả, lừa ta bất giác tự đắc hẳn lên, lòng thầm nghĩ thì ra mọi người sùng bái ta đến thế. Mỗi khi nhìn thấy có người qua đường thì lập tức con lừa sẽ nghênh ngang kiêu ngạo đứng ngay giữa đường phố, yên dạ yên lòng nhận sự bái lạy của mọi người. Về đến chùa, lừa ta cho rằng bản thân mình thân phận cao quý, dứt khoát không chịu kéo cối xay nữa. Vị tăng nhân hết cách, đành phải thả nó xuống núi. Lừa ta vừa mới xuống núi, xa xa đã nhìn thấy một nhóm người đánh trống khua chiêng đang đi về phía mình, lòng nghĩ, nhất định mọi người đến để nghênh đón mình đây mà, thế là nghênh ngang đứng ngay giữa đường lộ. Thực ra, đó là đoàn người rước dâu, đang đi lại bị một con lừa chắn ngang đường, người nào người nấy đều rất tức giận, gậy gộc tới tấp… Lừa ta vội vàng hoảng hốt chạy về chùa, khi về đến nơi thì cũng chỉ còn lại chút hơi tàn. Trước khi chết, nó căm phẫn nói với vị tăng nhân rằng: “Thì ra lòng người hiểm ác đến thế, lần đầu khi xuống núi, mọi người đều lễ bái lạy ta, nhưng hôm nay họ lại ra tay tàn độc đến thế”, nói xong liền tắt thở. Vị tăng nhân thở dài một tiếng: “Thật đúng là một con lừa ngu ngốc! Hôm đó, thứ mà mọi người bái lạy chính là bức tượng Phật được ngươi cõng trên lưng mà thôi”.

(Quà tặng cuộc sống, NXB Văn hóa 2014)

Con người chúng ta đôi khi không nhận ra được chính bản thân mình là ai, chính vì vậy rất dễ rơi vào trạng thái như thật là tự phụ, kiêu căng. Mà đáng nói ở đây khi đã nhận ra được điều này thì đã quá muộn. Vậy chính bản thân của chúng ta hãy nên biết ta đang ở vị trí nào để có thể cố gắng và hoàn thiện bản thân hơn. Bài học này cũng được nhắn nhủ từ câu truyện ý nghĩa “hãy nhìn rõ chính mình”. Câu chuyện về chú lừa vì không nhìn nhận được bản thân mình lên đã gây ra những tác hại lớn. Chú lừa như sống trong hoang tưởng và tự cho mình là nhất. Nhưng khi nhận ra được thì mọi chuyện lại đi quá xa rồi.

Người đọc như thấy được rằng hình ảnh của chú lừa trong câu chuyện chính là hình ảnh của những con người không nhận thức được chính mình trong cuộc đời đầy bể dâu này vậy. Qủa thật chú lừa trong câu chuyện kia tưởng mọi người xung quanh sùng bái mình, tưởng mình mang thân phận  cao quý nhưng đến tận lúc chết đi rồi, chú lừa đó vẫn không nhìn rõ được chính mình, hiểu được giá trị của mình. Người ta bái lạy, nhường đường với lý do chính là bởi pho tượng Phật mà chú lừa đang cõng trên lưng chứ không phải bản thân chú lừa tội nghiệp đó.

Suy nghĩ về câu chuyện Nhìn rõ chính mình

Thực sự thì chính câu chuyện đưa đến một bài học trong cuộc sống đó chính là bài học phải nhìn rõ chính mình. Bản thân chúng ta cũng như phải tự hiểu, tự nhận thức được giá trị của chính mình trong cuộc sống. Có nhận thức được thì cũng từ đó có lối sống, cách sống sao cho phù hợp nhất. Cuộc sống này dường như có thể tác động đến ta theo chiều hướng tiêu cực hoặc tích cực. Và để sống, chúng ta cũng như cần tự nhìn nhận rõ bản thân, luôn là chính mình để đứng vững trước những tác động ấy.

Nói đơn giản như trong học tập nếu như chúng ta biết mình đang ở mức học như thế nào thì mới có thể học tốt được. Không nên ảo tưởng quá về bản thân sẽ dẫn đến những điều không hay trong cuộc sống. Nếu như bạn học kém thì cần phải cố gắng rất nhiều. Còn ngược lại khi bạn đã học tốt, nhận được những đánh giá khen ngợi của người xung quanh. Thì chính bản thân bạn sẽ biết được mình có thực sự xứng đáng với những điều đó không. Bởi giá trị đích thực của con người không phải là những lời khen ngợi mà bạn phải hiểu rõ được bạn có những gì? Làm được những gì? Đã tốt hay chưa rồi từ đó có những phương pháp học nâng cao kiến thức hơn;. Bởi đúng như trong cuộc sống là vậy. Bạn giỏi thì sẽ có nhiều người giỏi hơn. Bạn hãy cố gắng để hoàn thiện mình, đừng cậy mình có một chút thành tích để rồi cho phép mình ảo tưởng. Sự ảo tưởng về bản thân như một con dao sắc cắt cứa chính tâm hồn bạn.

Ta như thấy được những điều bất hạnh lớn nhất trong đời người chính là cả một đời mà dường như nếu như chúng ta lại không nhận thức được bản thân mình. Đôi khi chúng ta là chính mình, nhưng chắc chắn rằng nó như cũng có những lúc ta đánh mất bản thân, có những lúc để nhận thức được chính bản thân còn khó hơn cả việc nhận thức được thế giới chung quanh. Mỗi ngày, chúng ta đều tự ngắm mình trong gương nhưng có ai từng hỏi bản thân mình đã nhận thức được chính mình chưa? Để rồi từ đó tự điều chỉnh bản thân mình có thể hướng đến những giá trị nhân văn cao đẹp.

Cuộc sống là vậy đó, nó được đánh giá là một đường thẳng tuyến tính mà ở đó luôn có những câu hỏi được- mất, khen – chê, nhận thức được hay không về mình trong cuộc đời. Nếu như bạn mà có tiền tài, điều người ta sùng bái chẳng qua là tiền tài của bạn chứ không phải chính bản thân bạn đâu, nên bạn hãy nhớ điề này nhé. Nếu như bạn có danh vọng, thì chính điều người ta tôn kính chẳng qua là danh vọng của bạn chứ không phải chính bạn. Nếu như bạn có dung mạo đẹp đẽ, điều người ta mến mộ chẳng qua chỉ là dung mạo đẹp đẽ mà tạm thời bạn đang có, chứ không phải chính bạn đâu nhé. Và chắc chắn là khi tiền tài, danh lợi, vẻ đẹp của bạn không còn nữa, thì đó cũng chính là lúc bạn bị vứt bỏ, không còn chút giá trị trong cuộc sống. Điều mà ta như thấy được những người khác tôn sùng chẳng qua chỉ là những ước muốn trong tâm của họ, chứ không phải là chính bạn.

Ta nên hiểu được rằng giá trị của một con người xuất phát từ nội tâm chứ không phải những thứ bề ngoài, lao tâm khổ sở vì nó thật là điều bất hạnh nhất trên đời. Cũng chính vì vậy nên nhìn rõ, nhận thức rõ về chính bản thân mình là điều vô cùng quan trọng và cần thiết vậy.

Hãy cố gắng nhìn nhận và nhìn rõ được chính mình, xem ta là ai trong cuỗ sống và để có thể sống đúng với chính mình. Nhìn nhận được bản thân mình ở đâu cũng chính là một trong những cách sống đẹp để có thể hoàn thiện bản thân mình bạn nhé. Tất cả chúng ta hãy tự ý thức hoàn thiện được bản thân chính là một trong những thông điệp câu chuyện gửi gắm đến bạn đọc.

Minh Nguyệt

Loading...
LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ


LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI


Chia sẻ :