Suy nghĩ câu “Ta mong với trời cao và biển rộng mà quên rằng hoa từ đất mà ra.”

Đề bài:  Trong một đoạn văn, cây bút trẻ Thụy Thảo đã viết:

"Ta mong với trời cao và biển rộng mà quên rằng hoa từ đất mà ra."

(“Với tuổi” – Báo Hoa Học Trò số 145 (năm 1996))

Anh/chị hãy chia sẻ những suy nghĩ của mình về tâm niệm trên.

Có thể trong cuộc sống này có biết bao nhiêu điều kỳ thú những ta không biết đến được. Con người có luôn luôn ảo vọng đi tìm những điều gì đó cao cả lớn lao mà quên mất đi hạnh phúc lại ở những điều bình dị nhất. Nhà văn trẻ Thụy Thảo đã sớm nhận ra những điều này và đã viết lên rằng “Ta mong với trời cao và biển rộng mà quên rằng hoa từ đất mà ra”. Câu nói như có biết bao nhiêu điều nhắn nhủ ở trong đó mà ra.

Người đọc như thấy được rằng câu văn của Thụy Thảo cho rằng con người vẫn hay chạy theo những mộng tưởng vĩ đại, lớn lao như là “trời xanh” hay là “biển rộng” mà dường như lại quên mất những điều nhỏ bé giản dị đó như chính là từ “hoa từ đất” trong khi đó mới chính là nền tảng của cuộc sống. Như góp một các nhìn nhận một trải nghiệm được đúc kết ra ta như thấy được điều này như thật đúng đắn biết bao nhiêu. Con người trong cuộc sống này luôn có những ao ước những khát khao lớn và cô gắng để có thể đạt được thành công đó.

Chúng ta như thấy được rằng đa số con người hiện nay cứ như cố gắng kiếm tìm những ước muốn những điều xa với mà quên đi những điều thật giản dị trong cuộc sống. Cái đích cuối cùng của con người trong cuộc sống chính là sự hạnh phúc. Hạnh phúc được ví như là sân ga cuối cùng của cuộc đời. Dù con người có làm gì đi đâu hay như thế nào cũng khao khát có thể đạt được niềm hạnh phúc mà thôi. Nhưng dường như rất nhiều người đã không ý thức được điều này mà họ cứ tự tạo ra cho mình những ước muốn xa vời và cố chạy theo ước muốn đó mà quên mất tất cả những thứ xung quanh mình. Nhưng điều hạnh phúc nhất đâu có phải là trong những hoài bão ước vọng xa xôi kia mà nó chính là những điều giản dị nhất. Đó chỉ đơn giản là sự chăm sóc của những người thân yêu trong gia đình. Và bạn sẽ thật hạnh phúc khi có được sự chở che bao bọc của gia đình, của những người thân yêu bạn khi bạn vấp ngã, là sự sẻ chia đơn giản nhưng lại ấm áp tình người.

Những điều tưởng chừng đơn giản nhưng đến một lúc nào đó nó cũng thật giản dị biết bao nhiêu. Con người hiện nay vẫn hay sống phiến diện, thiên lệch đi vào những điều thật viển vông, chạy theo những điều cao vời, xa xôi mà quên đi những điển giản dị của cuộc sống. Cần phải cân bằng trong cách sống để được sống trọn vẹn, ý nghĩa hơn nữa.

Suy nghĩ câu Ta mong với trời cao và biển rộng mà quên rằng hoa từ đất mà ra.

Nếu như chúng ta mà sống thiên lệch, phiến diện không bao giờ chúng ta nhận được những sự hạnh phúc thực sự. Và đôi khi những điều đó đã làm cho chính chúng ta như đánh mất đi ý nghĩa của cuộc sống. Có thể nói có biết bao người thực sự lúc này sẽ là tồn tại chứ không hề được sống theo đúng nghĩa. Nếu như chúng ta chỉ chạy theo những mộng tưởng xa xôi như một cách chim mà không có điểm dừng thì chắc chắn rằng họ sẽ chẳng bao giờ thấy được hạnh phúc. Chính họ dường như không thấy được cảm giác an nhiên, thư thái cả bởi lý do chính là con người thì không bao giờ có thể sở hữu được cả thế giới, khi bạn cố gắng lên được đến đỉnh cao này rồi thì chắc chắn cũng sẽ có người lên đến đỉnh cao mới hơn hẳn bạn. Chính sự tham vọng sẽ như khỏa lấp đi những sự quan tâm của bạn dành cho người khác, và như thế bạn cũng sẽ chẳng bao giờ có thể thấy được rằng đâu mới là hạnh phúc thực sự của mình. Hãy biết cống hiến, hãy biết cố gắng những đừng quá tham vọng quá mà làm mất đi những sự quan tâm của bạn giành cho những người thương yêu bạn nhé. Bởi cuộc sống là vậy đấy, hạnh phúc không phải những thức xa vời khó nắm bắt mà nó lại hiện diện ngay trong cuộc sống giản dị của chúng ta. Hãy biết trân trọng nó bạn nhé.

Bạn hãy cứ ước mơ để làm những việc mình thích và bạn cảm thấy hạnh phúc hơn nữa nó như là để kiến tạo cho cuộc sống của bạn. Chứ bạn đừng biến nó thành những mục đích nhất nhất không gì có thể thay thế được, để đến lúc nhận ra những hạnh phúc giản đơn thì lại quá muộn. Con người chỉ khi nào mà biết được cách cân bằng trong cuộc sống thì lúc đó con người mới sống có ý nghĩa, có ích và hơn nữa là có hạnh phúc cho riêng mình. Khi con người cân bằng được thì họ sẽ nhận ra được những điều bình dị gắn bó bấy lâu với mình như cũng chính là thứ hạnh phúc mà mình có được. Hơn nữa chính bản thân bạn cũng mới có thể đạt được trạng thái cân bằng giữa tâm hồn và trí tuệ, giữa khát vọng vươn tới và sự bằng lòng. Và chắc chắn rằng họ sẽ phát huy được mọi giá trị của bản thân, sống trọn vẹn bản

thể của mình, bước đi vững vàng trong cuộc sống và đạt tới thành công. Họ như cũng sẽ được đón nhận những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống mà một con người được ban tặng. Khi đó, cuộc sống của họ sẽ thực sự hạnh phúc thực sự. Nếu như bạn cứ mải miết với những ước mơ xa vời thì bạn sẽ chẳng bao giờ đạt được ước mơ đó đồng thời bạn lại cũng rất tốn thời gian để thực hiện ước mơ đó. Bạn như quá chú tâm về nó mà quên mất đi những sự yêu thương của những người xung quanh bạn. Và điều đó thật không đáng chút nào.

Trong cuộc sống bạn hãy nên tránh sự cực đoan trong lối sống nhưng cũng cần tránh kiểu sống trung dung, nửa vời và thật hời hợt. Hay đó là những kiểu sống đó khác về bản chất với sự cân bằng mà ta đề cập ở trên.

Nhất là trong xu thế hội nhập ngày nay, càng cần phải dung hòa giữa các lối sống. Điều đó đòi hỏi một bản lĩnh vững vàng và có những cái nhìn đúng đắn nhất để có thể sống trọn vẹn và đủ đầy sự thành công và sự hạnh phúc lớn lao nhưng vô cùng bình dị

Loading...
LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ


LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI


Chia sẻ :