Suy nghĩ câu “Không bao giờ có thể trả hết nợ cho người vì ta không những nợ tiền bạc mà còn nợ cả ân nghĩa nữa”

Đề bài: Không bao giờ có thể trả hết nợ cho người vì ta không những nợ tiền bạc mà còn nợ cả ân nghĩa nữa (Khuyết danh)

Anh (chị) hãy trình bày suy nghĩ về ý kiến trên trên.

Trong cuộc đời có lẽ ai ai cũng phải chịu ơn một ai đó, dù là việc như được người ta giúp về mặt tiền bạc hay nhiều hơn nữa thì ta luôn biết ơn những người đã sẵn sàng giúp bạn. Và nói về ân nghĩa có một câu nói rất hay đó chính là “Không bao giờ có thể trả hết nợ cho người vì ta không những nợ tiền bạc mà còn nợ cả ân nghĩa nữa”.

Nói về vấn đề nợ thì ta hiểu đó là gì? Nợ được xem chính là khái niệm thuộc phạm trù kinh doanh, chỉ hoạt động trao đổi, mua bán hàng hoá vật chất mà một bên chưa có khả năng thanh toán thật là sòng phẳng cho đối tác của mình và được sự chấp thuận đồng ý của bên kia cho phép thanh toán sau. Có nghĩa bạn đang có nhu cầu mua nhưng lại chưa có đủ tiền chẳng hạn thì người bán sẽ cho bạn nợ tiền mà vẫn được lấy sản phẩm về dùng.

Còn nói về vấn đề ân nghĩa là khái niệm thuộc phạm trù đời sống tinh thần chỉ quan hệ hay đó chính là những tình cảm của người này đã dành cho người kia. Dường như những điều này nó như được thể hiện qua việc làm, những lời nói và hành động của người giúp đỡ mà dường như lại không có sự tính toán, vụ lợi, không mong đáp trả. Qủa thật đây chính là một điều rất quan trọng. Và ta như thấy được ý nghĩa của cả câu nói khẳng định rằng là khi ta được ai đó giúp đỡ, làm cho một việc gì đó là ta đã mắc một món nợ. Món nợ đó không chỉ là công sức, vật chất mà ngay bản thân chính người đó đã làm cho ta mà còn bao gồm cả tấm lòng, tình cảm mà dường như ta thấy được người đó dành cho ta. Vì vậy ta chỉ có thể trả phần vật chất còn tình cảm, tấm lòng thì không thể nào có thể trả lại hết được.

Suy nghĩ câu Không bao giờ có thể trả hết nợ cho người vì ta không những nợ tiền bạc mà còn nợ cả ân nghĩa nữa

Một người luôn nhận được những sự giúp đỡ của người khách, nhưng sự giúp đỡ không vụ lợi, sự giúp đỡ nhiệt thành thì có mấy ai làm được. Bản thân chúng ta sẽ thật là hạnh phúc biết bao nhiêu nếu như thấy được có những người bạn giúp đỡ hết mình, không vụ lợi. Đặc biệt hơn chính trong hoàn cảnh khó khăn nhất họ lại không như những người khác mà sẵn sàng có thể đứng ra để giúp cho chính chúng ta. Ta cần phải biết coi trọng sự giúp đỡ đó. Sự giúp đỡ không hề giống tiền bạc có thể cân đo đong đếm được, nhưng còn tình cảm thì làm sao được cơ chứ.

Qủa thật đây là một trong những ý kiến đúng đắn, sâu sắc bởi vì ta như biết được rằng chính trong hoạt động mua bán của thương trường, nợ và trả nợ là một sự song phẳng. Đặc biệt là khi bạn nợ tiền bạc có thể thanh toán với nhau bằng tiền hoặc vật chất tương đương. Hết nợ cũng có nghĩa là con người không còn sự ràng buộc gì nữa cả. Và thậm chí có khi quên ngay sau đó

Ngược lại thì trong lĩnh vực tình cảm, mọi thứ cho và nhận không thể rạch ròi như chính hoạt động mua bán. Tình cảm dường như cũng chính là thứ không thể cân đong, đo đếm, hay có thể đổi chác. Đã cho hoặc nhận là mãi mãi, không đổi dời, không tính toán, hay là để vụ lợi. Vậy nên nếu ai làm cho ta điều gì tức là ta đã nhận cả tấm lòng của chính những người đó, không tính về giá trị vật chất mà tấm lòng, tình cảm là vô giá biết bao nhiêu. Qủa thật tiền bạc, vật chất có thể dễ kiếm, dễ tìm nhưng tình cảm, lòng tốt thì dường như lại không dễ dàng một chút nào cả

Câu nói dường như cũng đã khuyên ta sống nhân nghĩa, coi trọng tình cảm. Đó là đạo lý làm người. Đồng thời nó cũng chính là lẽ sống thuỷ chung, là cái gốc lâu bền của đời sống con người. Đặc biệt hơn nữa là chính trong xã hội hiện đại, con người sử dụng mọi phương tiện vật chất đáp ứng nhu cầu cuộc sống, kể cả nhu cầu bày tỏ tấm lòng tình cảm nhưng ta như thấy được tất cả không có thứ máy móc nào có thể tạo ra sự chân thành đích thực của trái tim con người. Vì vậy mỗi con người chúng ta phải có ý thức bồi đắp, gìn giữ đời sống tâm hồn, tình cảm, ứng xử thuỷ chung nhân hậu, tạo thành cốt cách vững bền trong chính bản thân mình.

Con người chúng ta cũng như cần phải phê phán lối sống thực dụng, chạy theo vật chất, tham vàng bỏ ngãi, bội bạc, qua cầu rút ván. Sống sòng phẳng, thực dụng chỉ có giá trị nhất thời, đặc biệt là khi con người đạt được mục đích của mình mà không thể có một người đồng chí, một người tri kỉ.

Cuộc đời là vậy, hãy biết biết ơn ai đó để chúng ta có được ngày hôm nay. Tiền bạc là vật ngoài thân nên chúng ta không nên quá nặng nề về nó. Bởi khi nợ tiền bạc ta có thể trả song phẳng còn tình cảm thì sao có thể trả hết được cơ chứ.

Loading...
LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ


LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI


Chia sẻ :